![]() |
Nói đến tiền là vợ sợ lắm. Hôm nọ, nghe chồng “chém gió” với bọn bạn ở quán bia hơi con Béo là “World Cup này là cơ hội kiếm tiền” mà vợ cứ giật mình thon thót, thấy đám đồ đạc trong nhà đã đội nón sẵn sàng, chỉ chờ hiệu lệnh “bóng rung, nhà tung” là bước đều bước sang nhà hàng xóm. Tiền mang về nhà chẳng có, chỉ thấy tiền nhà bốc hơi.
Chắc chồng vẫn nhớ cảnh cuối năm 2010, khi hai đứa trẻ nhà mình đập lợn đất, chúng đã khóc như cha chết khi thấy trong con lợn chỉ toàn giấy vụn. Chúng có biết đâu rằng tiền tiết kiệm đã biến thành giấy vụn vì bố chúng trót tin Pháp sẽ qua vòng bảng. Em cũng khóc như tiền đạo Jong Tae-se, khi dây chuyền vàng của bà ngoại tặng hôm cưới bị chồng giật đứt ngay trên cổ vì trọng tài không công nhận bàn thắng của Anh vào lưới Đức.
Chỉ còn 1 ngày nữa là World Cup diễn ra, lòng em vô cùng bất an khi nghe chồng yêu phân tích: “Brazil không thể vô địch trên sân nhà vì lịch sử thất bại năm 1950 sẽ lặp lại”. Nhưng chồng ơi, lịch sử là thứ không đáng để đặt lòng tin. Bởi nếu lịch sử đáng tin thì làm sao lại có chuyện chỉ có 1 thí sinh đăng ký thi tốt nghiệp PTTH với môn lịch sử.
Với em, World Cup chỉ có hai điều đáng tin: Pele đoán toàn sai và chồng đánh toàn thua. Chồng yêu, hãy nhớ tâm nguyện của em mùa Hè này: “Em không muốn chồng đem phòng khách của người khác về làm về làm toilet nhà mình. Em chỉ muốn khi World Cup trôi qua, tài sản nhà mình vẫn là của mình thôi”. Thế thôi!
Hôn chồng
CÙ THỊ HẬU VỆ